-
Thơ Trần Vấn Lệ, ĐỘC HÀNH PHONG VŨ PHI PHI
Có một người đi trong nắng mưa/ Đi tới tương lai không mong không chờ/Ôm cái bình đựng cơm phiếu mẫu,/Mệt, xếp bằng ngồi, giống đứa bé thơ! -
Hoàng Long Hải, TẾ HANH, “người Do Thái lang thang” trên đất Bắc
Thật tình, đối với các nhà thơ tiền chiến theo Cộng Sản, tôi ít khi nhớ tới Tế Hanh. Điều đó dễ hiểu vì hầu hết những nhà thơ nầy đều phản thùng nên nhớ tới họ làm chi?! Khi còn trẻ, càng ngưỡng mộ họ bao nhiêu thì khi lớn lên, đọc những câu thơ như “Thắp đèn cho sáng ba gian, Lôi mi ra giữa đình làng đêm nay,” hay bài “Trước đây ba tháng” của Xuân Diệu tôi thấy thất vọng vô cùng. Thơ thẩn mà như thế thì còn nhắc đến họ làm gì! Trước hết thơ Tế Hanh không “sặc mùi đấu tố” hay “học tập” như thơ Lưu Trọng Lư, Xuân Diệu. Không rõ Tế Hanh có phải tham gia các lớp học tập như các nhà thơ tiền chiến sau cái gọi là “Luận cương văn hóa nổi tiếng” của Trường Chinh hay không? Thực chất, cái gọi là luận cương đó chỉ là sản phẩm “chôm” của Mao, hay có thể gọi là một bản sao chép của Mao cũng vậy. -
Hoàng Long Hải, HỌ HỒ Ở NƯỚC TA
Nói chung, người Tàu sang Việt Nam vì chạy loạn chính trị, di cư vì sinh kế, di cư để kinh doanh sang nước ta đông lắm. Dần dần, họ bị "Việt hóa", thành người Việt Nam, nếu cho về Tàu, chắc họ cũng không về, trở thành những người Việt Nam chống Tàu, làm vua, làm quan to ở nước ta, nắm lấy nền kinh tế của nước ta, ở địa phương cũng như ở trung ương, cả làm vua nữa. Ở Nam bộ, mỗi xã, một ấp nhỏ, cũng có một tiệm hay quán "chạp phô" của người Tàu. -
Phạm Thành Châu, BÍ ẨN MỘT CHUYỆN TÌNH
Đây là chuyện kể thời còn đi học. Tôi có thằng bạn nối khố. Nối khố đúng nghĩa, thân nhau từ nhỏ đến lớn. Cho đến bây giờ đầu hai thứ tóc mà vẫn mầy tao. Dĩ nhiên tôi phải gọi vợ hắn bằng chị một cách lễ phép. Chúng tôi sinh ra, lớn lên ở thành phố Hội An, là một thành phố cổ, nổi tiếng trong giới du lịch quốc tế. Nhà cổ cả mấy trăm năm mà người dân không hề sửa chữa. Họ bảo thủ cũng có nhưng sửa để làm gì? Con cái lớn lên, đứa nào cũng tìm cách bay nhảy ra khỏi thành phố, chỉ còn người già và trẻ con, vả lại nhà có hư, dột gì đâu? Nhà xưa, tường xây mấy lớp gạch dày, ngói lợp âm dương, sườn nhà bằng gỗ tốt, mấy cây cột nhà to tướng bằng gỗ lim, gõ ... mối, mọt gặm gãy răng không ra. -
5 cuốn sách thần bí và trí tuệ của phương Đông cổ đại
Nền văn hóa Phương Đông cổ đại hàm chưa rất nhiều điều bí ẩn, trong đó không thể không kể đến những cuốn sách cổ từng được ví như “thiên thư”, vì chúng vừa thần bí vừa trí tuệ, lại có sức ảnh hưởng lớn và xuyên suốt hàng ngàn năm qua. -
Huy Thái, Sơ nét tìm hiểu về Niết-bàn
Lời Giới Thiệu:Đây là một bài viết tổng quan về NIẾT BÀN vừa mang tính hàn lâm, vừa có tinh thần đại chúng hay nhất mà tôi được đọc.Khái niệm Niết Bàn trong Phật giáo là biểu tượng của một miền đất hứa vừa mộng, vừa thực như viễn tượng Thiên Đường trong các tôn giáo thuần lý thần học khác.Bài viết của Huy Thái có giá trị khảo luận công phu và nghiêm cẩn song hành với trải nghiệm tâm linh và tri thức mang một Niết Bàn viễn mộng về với đương niệm hiện thực của chúng ta.Đây là một món quà đầy ý nghĩa và đáng trân trọng của tác giả gửi đến đại chúng trong mùa Phật Đản.Nguyên Thọ Trần Kiêm Đoàn -
Nhà Văn Phạm Gia Đại Ra Mắt Sách \"Người Muôn Năm Cũ\"
-
Thơ Trần Vấn Lệ, CÓ MỘT NƠI VẬT KHÔNG ĐỔI SAO KHÔNG DỜI
-
Thinh quang
-
Thinh quang, QUẢ BẦU SINH RA TRĂM HỌ
-
Giai Thoại Văn Học, Bài thơ đem lại quốc thể
-
Truyện Phạm Thành Châu, KÉN CHỒNG CHO CON
Ở xứ Mỹ nầy, thời đại văn minh mà nói chuyện cha mẹ kén chồng cho con thì nghe lạ tai. Vậy mà chuyện đó lại xảy ra. Chẳng phải ông bà giàu có, sợ gặp thằng rễ đào mỏ, mà cũng chẳng phải cô gái thuộc loại ngây thơ, e thẹn, kín cổng cao tường, không dám tiếp xúc với ai. Sự thực, cô đã trên ba mươi. Cô cũng xông xáo vào xã hội để kiếm sống, cũng nói năng giao thiệp rộng rãi. Cô lại đẹp nữa. Vậy mà gặp cậu nào còn độc thân là ông bà vui vẻ mời ghé nhà. -
Thơ Trần Vấn Lệ, CÓ MỘT HÔM CÓ MỘT HÔM
Có một hôm nghe buồn rã rời,Ngó ra vườn trái chín rụng rơi...Đây mà ở Quê Hương mình nhỉcó bé thơ nâng trái chín lên môi!Em ăn nó hay cất vào trong túi?Có thể em đem về cho em của em?Học trò ra chơi nhiều em đứng ngóngngười bán cà rem rung chuông leng keng! -
Đoàn Xuân Thu , Đầu dê; thịt chó?
Tiến sĩ Huỳnh Công Tín là phóng viên Báo Nông Nghiệp Việt Nam, nói nôm na, ông còn là nhà báo. Nhà báo thì ông báo cái giống gì hè? Thì trong cuốn Từ Điển Từ Ngữ Nam Bộ được Nhà xuất bản Khoa học Xã hội xuất bản năm 2007, ông giải nghĩa cho dân ngu dốt như tui tức cười (cười vì tức) thiếu điều muốn té ghế, như thế nầy nè: Trang 894, ‘nhà báo’ danh từ, nghĩa bóng, là những người không có công ăn việc làm, thất nghiệp, đang ăn bám vào gia đình. Ông bèn đưa ra một câu thí dụ: “Ra trường rồi ở nhà làm nhà báo chớ có làm được gì đâu”. -
Hình ảnh Sài Gòn theo dòng lịch sử
Cho đến trước thế kỷ 16, Sài Gòn – Gia Định vẫn là miền đất hoang, vô chủ, địa bàn của vài nhóm dân cư cổ cho tới khi người Việt xuất hiện.. Những người Việt đầu tiên tự động vượt biển tới khai vùng đất này hoàn toàn không có sự tổ chức của nhà Nguyễn. Nhờ cuộc hôn nhân giữa công nữ Ngọc Vạn với vua Chân Lạp Chey Chetta II từ năm 1620, mối quan hệ giữa Đại Việt và Chân Lạp trở nên êm đẹp, dân cư hai nước có thể tự do qua lại sinh sống. Khu vực Sài Gòn, Đồng Nai bắt đầu xuất hiện những người Việt định cư. Trước đó, người Chăm, người Man cũng sinh sống rải rác ở đây từ xa xưa. -
Truyện Arun Kolatka, Phạm Đức Thân dịch: BÀN TAY NHÁM NHÚA
Sticky Fingers là 1 trong 6 truyện Balwant Bua nguyên bản English, thuật chuyện cậu bé phụ giúp cha bán rau quả. Cha cậu rất bủn xỉn và cậu phải nghĩ ra phương thức ăn cắp vặt để tự bồi dưỡng. Văn phong tinh tế và khôi hài lôi cuốn độc giả từ đầu tới cuối, không quên điểm những nụ cười mỉm tán thưởng. Phạm đức Thân dịch từ nguyên bản English đăng trên tạp chí Granta số 130 (2015) đặc biệt về Ấn Độ. -
Khánh Trường, TRƯỜNG PHÁI RÚT VÍ CHẬM
Mai Thảo và Phạm Duy - Xét theo học vị, họ bình thường, nếu không muốn nói, chả có gì đặc biệt đáng quan tâm. Nhưng cả hai lại là những tài năng kiệt xuất. -
Trương Ngọc Bảo Xuân, Tôi đi làm nghề chuyển âm phim
Năm 1966, tui đang học lớp Trung Đẳng ngành cổ nhạc ở trường Quốc Gia Âm Nhạc & Kịch Nghệ, Sài Gòn. Tháng đó thầy Năm Châu bịnh, phải giải phẫu, cần ở nhà tịnh dưỡng, nghệ sĩ Kim Cúc là vợ thầy vô dạy thế một thời gian. Một hôm, cô hỏi tui:-Con muốn đi làm nghề chuyển âm phim không, họ đang cần người. Là phim Tàu nói tiếng Việt đó con.Lúc nào tui cũng muốn đi làm nên nói -Dạ con muốn. Cô nói:-Vậy thì cô sẽ giới thiệu con vô làm cho hãng Việt Phim. Hãng này xa lắm, đường đi Thủ Đức, gần cầu Bình Triệu lận. Để cô mượn thằng Tây cho con có giang lần đầu cho biết đường rồi con kiếm xe buýt xe đò xe lam gì đó mà đi. -
Đỗ Duy Ngọc, ĐI ĂN Ở HÀ NỘI
Có lẽ Hà Nội là nơi có nhiều quán lề đường nhất nước và cũng có lẽ đó là phong cách ẩm thực của người Hà Nội. Tui ra Hà Nội rất nhiều lần từ thập niên 90 đến nay, nhận thấy cung cách mua bán hàng ăn ở Hà Nội không đổi mà ngày càng xô bồ và nhếch nhác hơn.Đây là ý kiến và cách nhìn của một cá nhân, có thể chưa bao quát hết, nhưng cũng là nhận định của một người phương xa yêu Hà Nội viết vội về việc ăn ở Hà Nội. -
Nagai Kafu, Phạm Đức Thân dịch, NHỮNG NGƯỜI BUÔN CHUYẾN
Nagai Kafu (1879-1959) là văn sĩ Nhật, nhưng cũng biên tập, dịch thuật. Ông viết truyện ngắn, tiểu thuyết và cả kịch nữa, Nổi bật là những tác phẩm liên hệ đến đời sống của geisha như Ude Kurabe (Đọ Sức) Bokutô Kidan (Truyện Lạ Bờ Đông). Ông có công giới thiệu văn chương Pháp (Verlaine, Beaudelaire, Zola, Maupassant) với trí thức và nghệ sĩ Nhật. Sau này ông cũng viết về dân thường thời hậu chiến, gặp nhiều khó khăn do Nhật thất trận, đổ nát bởi bom đạn và kinh tế kiệt quệ. Truyện ngắn Kaidasu (Những Người Buôn Chuyến) viết năm 1948 về những người đi buôn chuyến, săn lùng thực phẩm để bán chợ đen kiếm sống.
Kiều Mỹ Duyên, Lấy Lại Tên Sài Gòn
Đại lễ “Ngày Sài Gòn 2026” được tổ chức vào 10 giờ sáng chủ nhật, ngày 5/7/2026, tại tượng đài chiến sĩ Việt Mỹ, thành phố Westminster. Linh mục Nguyễn Hữu Lễ đến từ Tân Tây Lan cùng 7 đoàn thể tổ chức đại lễ “Ngày Sài Gòn 2026” vào sáng chủ nhật ngày 5/7/2026, tại tượng đài chiến sĩ Việt Mỹ, thành phố Westminster. Đồng hương tham dự buổi lễ rất đông, gồm có: Hòa Thượng Thích Minh Tuyên (tăng thông đời thứ 3 của Phật Giáo Tăng Già Khất Sĩ Thế Giới), bác sĩ Võ Đình Hữu, chủ tịch các hội đoàn (Đại Việt Quốc Dân Đảng, Đảng Nhân Bản Xã Hội, Họp Mặt Dân Chủ, Lực Lượng Dân Tộc Cứu Nguy Tổ Quốc, Mạng Lưới Nhân Quyền Việt Nam, Phong Trào Giáo Dân Việt Nam Hải Ngoại), chủ tịch Phục Hưng, ông Trần Quốc Bảo; chủ báo Thằng Mõ ở San Francisco, ông Huỳnh Lương Thiện; Ban Tù Ca Xuân Điềm; nhạc sĩ Trần Chí Phúc, ca sĩ Phong Dinh điều khiển chương trình; thị trưởng thành phố Westminster Charlie Nguyễn Mạnh Chí, phó thị trưởng kỹ sư Mark Nguyễn, v.v.
Tòa soạn
Do công ty Saigon News LLC thực hiện
Editor-in-chief: HOÀNG DƯỢC THẢO
Director of Marketing: ANDY TRƯƠNG
Với sự cộng tác của: LÊ TẤT ĐIỀU, HOÀNG NGỌC NGUYÊN, NGUYỄN THỊ CỎ MAY, TRẦN TRỌNG HẢI.
Email: saigonweeklyonline@gmail.com
Thư từ bài vở: 702-389-5729
Quảng cáo: 702-630-0234
Hotline: 702-426-4404