-
truyện Cao Thanh Phương Nghi, Phía Sau Trang Chữ
Có một dạo Tuấn làm chủ bút cho một tờ báo lá cải ở vùng Hồ Muối bang Utah. Loại báo này thường được chất đống trong chợ. Các chị các bác đi chợ thuận tay thì vói lấy một tờ, thích thì đọc, không thích thì lấy gói đồ, lót nồi niêu cũng được. Công việc nhẹ, tiền cũng nhẹ nhưng Tuấn yêu văn chương nên coi đó như một thú vui hiền lành. Mỗi ngày đi làm về thay vì ngồi vào bàn nhậu thì Tuấn ngồi vào máy vi tính gõ lóc cóc. Nhờ làm việc này mà Tuấn quen được nhiều người. Họ gởi bài vở đến cho Tuấn, thỉnh thoảng nói chuyện tào lao, lâu ngày thành thân, đem chuyện gia đình ra kể lể. Một điều buồn cười là Tuấn chưa hề gặp gỡ những người cộng sự với mình bao giờ, mọi sự liên lạc chỉ qua màn hình vi tính. Mặt mũi của họ là những trang chữ, bài viết, bài thơ, ngay cả tên cũng chưa chắc là tên thật. Họ buồn vui hay giận dữ, cau có hay mềm mỏng gì thì lộ ra trong giọng văn của họ, Tuấn tuỳ theo đó mà đoán thôi. Anh A, anh B văn chương mộc mạc chắc là người hiền lành, chị C coi bộ đanh đá và chắc bị tình phụ nên oán hận bọn đàn ông quá cỡ, có bao nhiêu nỗi niềm trút hết lên mặt chữ. Làm việc lâu biết tính nết nhau chớ mặt mày thì mường tượng trong trí thôi, mà như thế cũng có sự thú vị riêng của nó. -
SONG THAO, Cái Tên Ngủng Ngẳng
Ông thầy của tôi ở Đại Học Văn Khoa Sài Gòn tên Vương Hồng Sển, một cái tên không giống ai. Ông cũng là một ông thầy không giống ai. Tôi nhớ có lần ông nói trong lớp: “Qua nói cho các em biết. Sau này các em ra trường thành ông Cử ông Nghè, nói năng chi phải cẩn thận vì các em có bằng cấp. Cứ như qua đây muốn nói chi cũng đặng, chẳng ai bắt bẻ chi được”. -
Nguyễn Ngọc Tư, Bạn Nhậu Cũ
Hắn chịu thiệt là mình mê chơi, ham vui, và vì thích chơi vui nên khoái nhậu. Còn gì buồn bằng việc phải về nhà sớm vào những buổi chiều cuối tuần dìu dịu nắng, gió nhẹ hiu hiu, phải ngồi một mình trong những buổi trưa trời mưa rả rích. Có gì vui bằng được ngồi trong một cái quán nào đó, hơi ồn ả, phức tạp một chút. -
Bùi Chí Vịnh, MỘT NGÀY PHẢI KHÁC MỌI NGÀY
Chào một ngày giống hệt mọi ngàyĐọc báo thấy cha ông mất hútThấy thiên hạ quỳ mọp dưới tượng đài Binh Pháp Mặc Công, Ngọa Hổ Tàng Long, Họa Bì, Xích Bích...Con nít thuộc lòng Hoắc Nguyên Giáp, Hoàng Phi Hồng, Diệp Vấn, Diệp tùm lum hơn thuộc sử Tiên Rồng -
SONG THAO, ĐŨA
Ông bạn Thiếu Khanh cùng viết với tôi trên báo Thời Nay từ sáu chục năm trước là một bậc thượng thừa về Anh ngữ. Ông vừa hoàn tất bộ “Từ Điển Phiên Dịch Việt Anh” dày tới 3700 trang. Đây là một công trình dài hơi tôi nghĩ phải mặn mà với chữ nghĩa lắm mới hoàn tất được. Ông rất cẩn thận khi soạn thảo. Ông đưa ra một ví dụ: “vơ đũa cả nắm” dịch sao cho người ngoại quốc rành rẽ được. -
Phạm Cảnh Thượng: Mường Mán, Chiếc “lá tương tư” đã bay về trời
Sáng thứ Bảy 31-01-2026, ông dạo một vòng “qua mấy ngõ hoa” rồi thong dong về miền mây trắng.Hôm kia ông ra đi ở tuổi 79 tại Sài Gòn sau cơn nhồi máu cơ tim. Một thoáng nhẹ nhàng như chiếc “lá tương tư” chao nghiêng về phía cuối trời…Đó là nhà văn Mường Mán. -
truyện Hoàng Long Hải, Trên đường đêm
“Thế nào cũng phải đi. Đêm nay phải rời Boston, đi càng xa càng tốt. Phải rời bỏ nơi nầy, nơi kinh khủng ấy. Không một lý do gì, không một ngần ngại gì có thể cản trở chuyến đi. Không thể ở lại một giờ, một ngày nào nữa.”Khi Thủy cho xe ra khỏi Exit 20 để vào Mass-Pike 90 West, trời bỗng đổ tuyết nhiều khiến Thủy càng thêm khẳng định ý chí cương quyết ra đi như thế. Dù tuyết có rơi nặng như thế nào cũng đi. Từ nhỏ, Thủy đã có tính cương quyết. Đó là nhận xét của ba, nhưng mẹ Thủy thì cho rằng đó là cái tính bướng. “Nó ỷ nó là con út, ai cũng cưng chìu, nên nó bướng vậy.” Thủy không nghĩ là mình bướng nhưng cô ta cũng không cải chính hay cãi lại mẹ. Thủy thương mẹ, thương mẹ lắm, nên dù mẹ có nói gì khiến Thủy cho là sai, là không đúng thì Thủy cũng làm thinh. Nói lại có thể làm cho mẹ giận, mẹ buồn nên cô ta chịu im. Đối với mẹ, im lặng chịu đựng là tốt nhất. -
Truyện Hà Kim, Phạm Đức Thân chuyển ngữ: KẺ PHÁ HOẠI
Hajin (Hà Kim hay Cáp Kim, tên thật là Kim Tuyết Phi) là nhà thơ phái Mông Lung, nhà văn Mỹ gốc Hoa hiện đại. Ông sinh năm 1956 tại Liêu Ninh. Năm 1985 ông sang Mỹ học văn chuơng Anh và năm 1989 chứng kiến cuộc biễu tình và thảm sát ở Thiên An Môn, nên định cư luôn ở Mỹ, vừa viết văn vừa dạy học. Ông chọn viết truyện bằng tiếng Anh để bảo toàn tính toàn vẹn của tác phẩm, Ông đuợc nhiều giải thuởng, nổi tiếng với truyện dài, như Waiting (Đợi Chờ), War Trash (Rác Chiến Tranh), cũng như các tập truyện ngắn, như Under the Red Flag(Duới Ngọn Cờ Đỏ), Oceans of Words (Biển Chữ), The Bridegroom (Chú Rể). Ông có bằng Tiến Sĩ và hiện đang dạy văn tại Đại Học Boston. -
Trần Doãn Nho, Cái giá của mùa xuân
Xe lên đường vào lúc một giờ sáng. Con đường ngang Ðập Ðá vắng tanh. Ánh sáng các ngọn đèn đường dội xuống mệt mỏi, miễn cưỡng, chừng như chẳng muốn soi sáng thêm cái thành phố đang ngủ vùi. -
Trần Kiêm Đoàn, TRÍ TUỆ NHÂN TẠO CÓ PHẬT TÁNH KHÔNG?
AI không sinh ra từ lòng mẹ,mà từ phòng thí nghiệm.Không lớn lên trong tiếng ru, mà trong biển dữ liệu.Không có ký ức tuổi thơ,Không có hoài niệm tuổi già,nhưng có thể quét hàng ngàn trang mạng mỗi giây,đọc dữ liệu từ cổ chí kim trong nháy mắt,và có thể nhớ cả thế giới;không bao giờ lãng đãng ký ức mập mờcủa tuổi già nhân loại. Vậy hỏi rằng:một trí tuệ như thế có Phật tánh không? -
Phạm Đức Thân: THỜI GIAN TĂNG TỐC
Thời gian là một phạm trù hấp dẫn, nhưng bí hiểm, cho tới nay nhiều triết gia, tâm lý gia, khoa học gia... đã cố gắng tìm hiểu, nhưng không thể có kết luận thỏa đáng về bản chất cũng như đặc tính của thời gian. Một số người đã đi đến kết luận: thời gian chỉ là ảo tưởng, không có thật, do óc nghĩ ra và đặt tên, nhất là vật lý lý thuyết với thời gian cong, dãn nở... Giống như khi quay vòng vòng rồi ngừng lại thì do ảo tưởng, thấy không gian chung quanh quay vòng trong khi thật sự là nó vẫn đứng yên. -
Trần Vấn Lệ, ĐÊM ĐÔNG CHÍ
Đêm dài bất tận! Đêm Đông chí /Chiều bốn giờ thôi đã bật đèn... /Đi ngủ... Mới ăn mà đã ngủ /Người ta ai cũng gói trong mền!/Tất cả nín khe! Thành phố nhỏ /Và trời cũng nhỏ giống ngôi sao... /Xe không chạy nữa, ngoài xe bus /Người đi làm về, xe không mau! / -
Trần Kiêm Đoàn, ĐẦU NĂM TUỔI BÁT TUẦN – TỪ MỸ NHÌN VỀ QUÊ HƯƠNG
Đầu năm Bính Ngọ 2026 /Tôi bước sang tuổi tám mươi mốt tuổi Ta. /Tôi thích tuổi Ta, /Bởi được tính từ khi mẹ cha hòa hiệp /cho tượng nghiệp kiếp người. -
hoàng long hải, Tết nhớ nhà
Đêm nay mồng hai Tết, không có trăng, nhưng ở xứ nầy, tuyết mênh mông. Ngoài vườn, ngoài đường, các mái nhà quanh xóm, đâu cũng tuyết. May mắn, đêm nay tuyết không xuống, mưa không rơi, trời khô nên sáng. Tuyết phản chiếu ánh sáng của bầu trời nên trời sáng lên, tưởng như có trăng non vậy.Nằm không yên, tôi ra ngồi bên cửa sổ rộng, - “bay window” – đặt thêm cái lò sưởi điện nhỏ bên cạnh cho đỡ lạnh. Việc nầy làm tôi nhớ cái “lồng ấp” của “mạ” tôi. “Mạ” tôi thường dùng vào những ngày quá lạnh, gió Bấc thổi vi vu qua những hàng dương liễu bên bờ sông Thạch Hãn. -
SONG THAO, CAO TUỔI
Ngày 1/10 mỗi năm là ngày quốc tế người cao tuổi (International Day of Older Persons). Năm nay nhờ có ông Hoàng Xuân Sơn nhắc mới nhớ. Tôi cũng thuộc loại cao tuổi, cao thước mấy không rõ. Nhưng cũng thấy khoái trong bụng khi có ngày quốc tế. Chẳng lẽ con chó con mèo có ngày quốc tế nhắc nhở tới mà mình lại không có sao? Năm nay ông nhà thơ họ Hoàng nhắc tới bài viết “Ạch Đụi Tra Lão” của ông nhà văn Hồ Đình Nghiêm viết nhân ngày này từ năm 2019. -
Những người đã ra đi
Lời tòa soạn: Hôm Nay nhân đọc lại một giai phẩm Xuân Giáp Ngọ 2014, một giáp 12 năm đã qua đi thì đọc được bài viết về những nhân vật đã ra đi trong năm 2013. Xin đăng lại để bạn đọc cùng chúng tôi tưởng niệm những người đã viết lên những trang sử của cộng đồng người Việt tị nạn Cộng sản tại hải ngoại. -
Hoàng Long Hải, Hoàng Thi Thơ: “Hoàng Tử của Thi Ca v à Âm Nhạc ...”
Cuộc đời nhạc sĩ Hoàng Thi Thơ thường gây nên nhiều dư luận xôn xao, thậm chí cả giới báo chí cũng xung trận, người khen, người chê không ít. Có người tin theo thần học thì cho rằng đó là do số mạng ông ta; nhưng xét về mặt hành trạng của một con người, điều đó là do tự nơi ông. Ông vừa có tài, năng động, cầu tiến, có sáng kiến và thường muốn làm những gì khác người, hơn người thì làm sao không gây nên sóng gió cho chính ông và tạo dư luận trong quần chúng, trong giới báo chí được. -
Trần Gia Phụng, Những Năm NGỌ trong Lịch Sử
Canh Ngọ (2014) Tình hình Việt Nam và thế giới trong năm qua có nhiều biến động. Tại Việt Nam phong trào đòi bỏ điều 4 Hiến Pháp, bỏ chế độ Cộng Sản để chuyển qua chế độ dân chủ, đa nguyên. Sự kiện 72 nhà trí thức khoa bảng đã từng là đảng viên kỳ cựu ký tên kêu gọi thực hiện dân chủ, bỏ điểu 4 Hiến Pháp. Hàng trăm nhà trí thức khác lên tiếng ủng hộ và ký tên đời bỏ điều 4 HP. Hội đồng Giám Mục VN đã góp ý đòi bỏ điều 4 HP, đòi thực hiện tự do dân chủ cho dân. Các nước trên thế giới có ảnh hưởng đến các hoạt động kinh tế, thương mại với VN cũng lên tiếng khuyên VN từ bỏ chế độ độc tài, chuyển hướng qua chế độ dân chủ… Nếu CSVN cương quyết chủ trương độc tài, độc đảng, chủ trương tiêu diệt tôn giáo và lệ thuộc vào Trung Cộng thì giữa hai phe Quốc Cộng sẽ không bao giờ có thể hòa giải để ngồi lại với nhau. Tương lai đất nước đang chờ đợi một biến cố lớn thay đổi số mệnh của đất nước VN…Hy vọng năm Bính Ngọ 2026 sẽ là năm “mã đáo thành công”. -
Nguyễn Châu, NĂM NGỌ NÓI CHUYỆN NGỰA
Tranh Ngựa của họa sĩ Đinh Cường / Trong 12 Địa chi của Tử Vi và vòng Hoàng Đạo (Zodiac) Trung Hoa, NGỌ là Địa Chi thứ 7. Vận hành của mỗi một năm đều do sự kết hợp, tương tác giữa Thiên can và Địa chi nghĩa là giữa ĐẤT và TRỜI. Tuổi của con người cũng gồm Thiên can và Địa chi theo nguyên lý “góp phần cùng trời đất trong việc phân phối, biến đổi và nuôi dưỡng cuộc sinh tồn”(Trung Hoa gọi là “Tham thiên địa tán hóa dục”). Giờ NGỌ trên đồng hồ phương Tây là khoảng thời gian từ 11 giờ sáng (am) đến 12 giờ 59 (pm). Về tháng thì tháng NGỌ là tháng thứ 5 Âm Lịch, nhằm vào tháng sáu hoặc bẩy của Dương Lịch. Trong một tháng, ngày NGỌ có thể xuất hiện khoảng bốn lần. -
Hoàng Long Hải, Mất cung
“Vua Cung Vương nước Sở đi săn, giữa đường đánh mất cung. Các quan theo hầu cố xin tìm cho được. Vua Cung Vương nói:-“Thôi tìm làm gì nữa! Người nước Sở đánh mất cung, lại người nước Sở bắt được cung, đi đâu mà thiệt”. Đức Khổng Tử nghe thấy chuyện bảo: -Đáng tiếc cho cái chí vua nước Sở không làm to hơn được nữa! Hà tất phải nói: “Người nước Sở?”Giá nói: “người đánh mất cung, lại người nhặt được cung thì chẳng hơn ư?” (Cổ Học Tinh Hoa)
Nguyễn Quốc Khải: TT Trump Đẩy Nước Mỹ Vào Chiến Tranh Iran Không Có Lối Thoát
Trong số hơn 42,000 người tham gia khảo sát tại 36 quốc gia, khoảng hai phần ba bày tỏ sự thiếu tin tưởng vào khả năng lãnh đạo của ông Trump đối với các vấn đề toàn cầu. Cái nhìn thiện cảm đối với Hoa Kỳ đã sụt giảm mạnh, với số lượng người coi Mỹ là đối tác đáng tin cậy cũng ít hơn so với cuộc khảo sát năm 2022. Cuộc thăm dò được thực hiện từ ngày 8 tháng 2 đến ngày 13 tháng 5, phần lớn trùng với thời điểm diễn ra cuộc chiến giữa Hoa Kỳ, Israel và Iran. Cuộc chiến này đã vấp phải sự lên án của cộng đồng quốc tế.
Tòa soạn
Do công ty Saigon News LLC thực hiện
Editor-in-chief: HOÀNG DƯỢC THẢO
Director of Marketing: ANDY TRƯƠNG
Với sự cộng tác của: LÊ TẤT ĐIỀU, HOÀNG NGỌC NGUYÊN, NGUYỄN THỊ CỎ MAY, TRẦN TRỌNG HẢI.
Email: saigonweeklyonline@gmail.com
Thư từ bài vở: 702-389-5729
Quảng cáo: 702-630-0234
Hotline: 702-426-4404